Đêm qua, trước khi trở về, bạn Khoa đã ngồi lại uống với chú một chén rượu. Chỉ là một buổi trò chuyện giản dị giữa hai người đàn ông, nhưng phía sau đó lại là biết bao tâm sự, mất mát và những giọt nước mắt đã phải kìm nén suốt thời gian qua.
Chú chia sẻ rằng gia đình rất mong được làm xét nghiệm ADN đối với trường hợp được tìm thấy ở Phú Quý, để xác định liệu có phải là Zhang Lang hay không. Hôm qua, gia đình chú đã gọi điện nhờ gia đình bạn Bình hỗ trợ. Phía gia đình Bình đã đồng ý và dự kiến tiến hành các thủ tục trong ngày hôm nay.
Zhang Lang là người con học giỏi, là niềm hy vọng mà cả gia đình luôn đặt nhiều tình thương và kỳ vọng. Việc học của em gần hoàn thành thì biến cố bất ngờ xảy đến. Chú nói có những lúc đau lòng đến mức chỉ muốn bật khóc, nhưng rồi lại tự nhắc mình phải mạnh mẽ để còn làm chỗ dựa cho cô và người con trai út.
Thế nhưng khi ngồi tâm sự cùng Khoa, chú đã không thể giữ được nước mắt.
Khoa kể rằng trong thời gian ở Việt Nam, có lần chú ra tận bãi biển tìm con. Không thấy Zhang Lang, chú đau đớn nằm vật xuống bãi cát mà khóc. Nhưng khi trở lên, chú lại vội lau nước mắt vì không muốn cô nhìn thấy, sợ cô càng đau lòng hơn.
Có lẽ người làm cha cũng đau như người mẹ, chỉ khác là nhiều người thường giấu nước mắt vào bên trong. Chú nói rằng nếu tìm được con thì gia đình cũng phần nào bớt tủi. Đằng này, con mất tích nơi xứ người mà đến nay gia đình vẫn chưa thể tìm thấy để đưa về. Nỗi đau ấy không chỉ là mất một người thân, mà còn là sự chờ đợi không biết bao giờ mới có câu trả lời.
Còn cô, suốt những ngày qua gần như không ngày nào ngừng khóc. Đặc biệt, cứ đến bữa ăn là cô lại nhớ con rồi bật khóc. Một bữa cơm vốn là lúc gia đình quây quần, giờ đây lại trở thành lúc khoảng trống của người con vắng mặt hiện lên rõ ràng nhất.
Hiện tại, cô muốn chuyển đến nơi người con trai út đang theo học để được sống gần con, bởi giờ đây cô chỉ còn người con ấy bên cạnh. Nhưng để bắt đầu lại cuộc sống ở một nơi khác không hề đơn giản. Chú còn cha mẹ già cần chăm sóc, rồi chuyện nhà cửa, việc làm và cuộc sống mới. Chú chưa biết phải sắp xếp thế nào, nhưng nhìn cô đau buồn như vậy, chú cũng chẳng còn tâm trí làm việc.
Về phía Khoa, bạn chia sẻ rằng buổi tối ngồi với chú khiến Khoa có cảm giác như hai cha con đang tâm sự. Khoa xa cha mẹ từ khi mới hai tuổi, sau đó lớn lên lại đi làm ăn xa. Đến khi trưởng thành và có thể tự lập thì bố đã qua đời. Vì vậy, Khoa chưa từng có cơ hội ngồi bên bố để nói chuyện như lần ngồi với chú đêm qua.
Khoa cho biết mình phải trở về tiếp tục công việc hái trà và phụ giúp mẹ. Khi công việc ổn định, Khoa sẽ lại xuống thăm cô chú.
Còn về bạn Bình, Khoa nói mình cũng không biết nhiều. Bình có trò chuyện với cô chú, nhưng vì bất đồng ngôn ngữ nên hai bên khó chia sẻ sâu hơn. Mong mọi người hiểu và thông cảm cho em ấy.
Hiền Diệp chỉ mong cuộc xét nghiệm ADN lần này sẽ sớm đem đến một câu trả lời cho gia đình. Mong Trời Phật soi đường, để nếu đúng là Zhang Lang, em có thể được trở về với cha mẹ và những người thân đang ngày đêm mong ngóng.
Nhìn hình ảnh cô chú, Hiền Diệp thật sự cảm thấy nghẹn lòng. Chỉ những người làm cha, làm mẹ mới hiểu cảm giác chờ tin con từng giờ, từng phút đau đớn đến mức nào.
Mong mọi người cùng cầu nguyện cho gia đình sớm nhận được câu trả lời. Đồng thời, xin hãy chia sẻ câu chuyện bằng sự tử tế, không suy diễn và không đưa ra kết luận khi kết quả xét nghiệm ADN vẫn chưa được công bố.