Bị cáo Triệu Nguyễn Hoài Thương – bạn gái của bị cáo Bùi Đình Khánh – cho biết khi gọi xe taxi giúp Khánh lúc nửa đêm, không hề biết là Khánh đã phạm tội…
Ngày 14 tháng 5 năm 2026, báo Pháp Luật TP. Hồ Chí Minh đăng tải bài viết với tiêu đề “Lời khai của bạn gái bị cáo Bùi Đình Khánh tại tòa”. Nội dung như sau:
HĐXX tiếp tục xét hỏi các bị cáo trong vụ án. Trong đó, đáng chú ý là những lời khai của bị cáo Triệu Nguyễn Hoài Thương – bạn gái Bùi Đình Khánh. Bị cáo Thương bị xét xử về tội che giấu tội phạm.
Tại toà, Thương cho biết đang là sinh viên, học năm 2 tại Trường Đại học Khoa học, Đại học Thái Nguyên. Thương chỉ mới quen Khánh qua mạng xã hội, thông qua Hiền (bạn gái của bị cáo Hải – người anh em thân thiết của Khánh).
Cả hai xác định tình cảm nhưng chỉ thỉnh thoảng mới gặp nhau, cùng đi chơi, đi du lịch, xem ca nhạc.

Thương cho biết khi Khánh gọi để nhờ đặt xe taxi, Thương không hề biết Khánh đã thực hiện hành vi phạm tội. Thương lên mạng tìm số điện thoại xe taxi để liên lạc.
Trong đêm đó, sau khi huỷ xe taxi, Thương mới dần biết sự việc, biết Khánh bắn chết người.
Sáng hôm sau, khoảng 7 giờ, Khánh có liên hệ lại với Thương qua 1 số điện thoại lạ.
HĐXX hỏi Thương bị truy tố có oan sai không. Dù lời khai tại toà Thương nói không hề biết Khánh đã phạm tội khi gọi taxi nhưng Thương trả lời là không bị oan sai.
Thương cũng cho biết mình hiểu rõ bị truy tố vì tội che giấu tội phạm và không bị bắt tạm giam vì đang còn nuôi con nhỏ.
“Xuất phát từ mối quan hệ của mình với Khánh thông qua mạng xã hội, bị cáo còn làm liên luỵ tới bạn của mình là Hiền. Bị cáo có thấy ân hận về hành vi của mình không, đặt niềm tin như thế đúng nơi đúng chỗ chưa” – HĐXX hỏi bị cáo Thương.
Thương trả lời HĐXX rất ân hận về hành vi của mình và chưa đặt niềm tin đúng nơi đúng chỗ.
Theo cáo trạng, khoảng hơn 21 giờ ngày 17-4-2025, sau khi Khánh bỏ trốn đến khu vực Đồi thông Yên Lập thuộc phường Đông Mai, tỉnh Quảng Ninh, gọi cho bạn không được, Khánh đã gọi điện, nhắn tin cho bạn gái là Triệu Nguyễn Hoài Thương và Triệu Thị Hiền (là bạn gái của Hải).
Khánh báo cho hai người này biết việc Hải bị công an bắt, còn Khánh thì đang bỏ trốn, Khánh nhờ Thương đặt cho một xe taxi và đón ở đầu đường Quốc lộ 18A thuộc tỉnh Bắc Ninh, đồng thời nhờ Hiền tìm cách liên lạc Phùng Thị Kim Oanh, để nhờ lo chỗ trốn.
Tiếp theo, Khánh vào khu vực tập thể khu Quân Y ở khu vực chân đồi Yên Lập, thuộc phường Đông Mai, tỉnh Quảng Ninh lấy quần áo màu xanh rêu, quần đùi màu xám (loại quần áo của bộ đội) treo trên dây phơi và mặc trên người, mục đích thay đổi đặc điểm nhận dạng ban đầu, tránh sự truy tìm của Công an.
Thời điểm này, Hiền và Thương đã biết việc Khánh, Hải thực hiện hành vi mua bán m:a tú:y số lượng lớn, sử dụng súng để giết người. Tuy nhiên, Thương vẫn cố tìm lái xe taxi để đặt đón Khánh bằng cách lên các trang web tìm và gọi nhiều tổng đài các hãng taxi tại Bến xe Nước Ngầm – thành phố Hà Nội.
Đến 00 giờ 29 phút ngày 18-4-2025, anh Cường – lái xe taxi liên lạc với Thương, đồng ý nhận chở khách và yêu cầu thời gian, địa điểm đón cụ thể thì Thương bảo sẽ thông báo cho lái xe sau do Khánh chưa nói cho Thương biết chính xác vị trí đón ở đâu.
Để che giấu việc liên lạc, Khánh gọi cho Thương và yêu cầu Thương tìm, kết bạn với một tài khoản mạng Telegram tên “BXH” của Khánh.
Thương làm theo chỉ dẫn nhưng không tìm được tài khoản này, lúc này Thương đang ở phòng trọ của Hiền nên Thương đã bảo Hiền tìm.
Lúc 23 giờ 36 phút ngày 17-4-2025, Hiền tìm được tài khoản Telegram “BXH” của Khánh. Khánh gọi điện thoại báo đổi vị trí đón Khánh tại phường Mạo Khê, thành phố Đông Triều, tỉnh Quảng Ninh.
Thương liên hệ với tài xế taxi và chốt việc nhận cuốc, tuy nhiên sau đó Thương gọi cho Khánh để hỏi vị trí cụ thể đón nhưng đều không được.

Đến hơn 0 giờ ngày 18-4, Khánh gọi lại, nhắn cho Thương vị trí tọa độ để báo cho lái xe đến đón.
Khánh sau đó gọi cho Thương nhiều lần để thống nhất thời gian, địa điểm đón Khánh nhưng Khánh thấy không đảm bảo nên chưa chốt được vị trí cụ thể và cũng không có ý định đi taxi do Thương đặt nữa.
Lúc này, Thương không liên lạc được với Khánh nên đã báo hủy chuyến.
Theo hồ sơ, Triệu Nguyễn Hoài Thương (sinh năm 2005), dân tộc Dao, thường trú tại xã Thượng Quan, tỉnh Thái Nguyên (huyện Ngân Sơn, tỉnh Bắc Kạn cũ). Thương sau đó sinh sống ở phường Quyết Thắng, tỉnh Thái Nguyên.
Trước khi vướng vòng lao lý, Thương đã có chồng (sinh năm 1984) và có 1 con (sinh năm 2024).
Báo Công Lý cũng đăng tải bài viết với tiêu đề “Vụ “trùm” m:a tú:y Bùi Đình Khánh và bạn gái 21 tuổi: Từ yêu đến đồng phạm”. Nội dung như sau:
Theo cáo trạng, sau khi nổ súng khiến Thiếu tá Nguyễn Đăng Khải hy sinh, Bùi Đình Khánh còn hung hãn dùng súng tấn công lực lượng công an yểm trợ nhằm tìm lối thoát gọi điện tìm người hỗ trợ bỏ trốn.
Bạn gái của Khánh được xác định đã liên hệ taxi, chuyển tiền, kết nối nơi lẩn trốn dù biết Khánh liên quan vụ mua bán m:a tú:y và tàng trữ, sử dụng trái phép vũ khí quân dụng gây chết người.
Chi tiết ấy khiến vụ án không chỉ dừng ở câu chuyện m:a tú:y hay súng đạn, mà còn đặt ra một ranh giới rất đáng suy nghĩ: từ tình cảm cá nhân đến hành vi tiếp tay cho tội phạm cực kỳ nguy hiểm đôi khi chỉ cách nhau vài cuộc gọi.

Trong nhiều vụ án đặc biệt nghiêm trọng gần đây, không ít người trẻ bước vào vòng tố tụng không phải từ vai trò trực tiếp gây án, mà từ suy nghĩ mình chỉ đang “giúp người quen”, “giúp người yêu” trong lúc hoạn nạn.
Theo luật sư Phan Khắc Nghiêm, Đoàn luật sư thành phố Hà Nội “Trong cuộc chiến cam go với tội phạm ma túy, hành vi dùng súng bắn khiến chiến sĩ công an hy sinh khi đang thi hành công vụ là tội ác tột cùng, xâm phạm nghiêm trọng đến pháp luật. Dù kể cả không hề bàn bạc hay hứa hẹn từ trước, nhưng bất kỳ ai chủ động che giấu kẻ thủ ác, cất giấu khẩu súng hung khí, xóa sạch dấu vết hiện trường hoặc tìm cách cản trở cơ quan điều tra phá án đều sẽ bị nghiêm trị.
Chiểu theo Điều 18 và Điều 389 Bộ luật Hình sự 2015, hành động dung túng cho những tội danh đặc biệt nghiêm trọng như giết người, hay các đường dây sản xuất, mua bán, vận chuyển m:a tú:y trái phép sẽ lập tức cấu thành tội ‘Che giấu tội phạm’ với những hình phạt vô cùng nghiêm khắc”.

Đặc biệt, Điều 389 Bộ luật Hình sự nhấn mạnh việc bao che cho các tội phạm đặc biệt nguy hiểm như giết người, sản xuất, tàng trữ hay mua bán m:a tú:y sẽ phải đối mặt với những bản án tù thích đáng.
Điều đó đồng nghĩa, trong những vụ án nghiêm trọng, chỉ một hành động như gọi xe, chuyển tiền, tìm nơi lẩn trốn… nếu thực hiện trong bối cảnh biết rõ đối tượng đang phạm tội hoặc bị truy bắt, đều có thể khiến một người trở thành bị cáo.
Giữa phòng xử án ở Quảng Ninh, có lẽ không chỉ các bị cáo chờ phán quyết của pháp luật. Đó còn là sự đối diện âm thầm với một “phiên tòa” khác – nơi mỗi người buộc phải nhìn lại lựa chọn của chính mình.
Trong vụ án này, một người chiến sỹ đã không trở về. Gia đình Thiếu tá Nguyễn Đăng Khải rồi sẽ sống ra sao với khoảng trống ấy? Những đứa trẻ, người vợ, cha mẹ anh sẽ phải đi qua những năm tháng sau này như thế nào khi người thân của mình ngã xuống trong lúc làm nhiệm vụ?
Và ở phía đối diện, gia đình của chính các bị cáo sẽ đối mặt ra sao với phiên tòa hôm nay? Một cô gái 21 tuổi vướng vào vòng lao lý vì những cuộc gọi hỗ trợ bỏ trốn là điều mà có lẽ không bậc cha mẹ nào hình dung khi con mình bắt đầu một mối quan hệ tình cảm.
Vụ án cũng phản ánh thực tế đáng lo ngại về sự manh động của tội phạm m:a tú:y hiện nay. Các đối tượng không chỉ mua bán heroin số lượng lớn mà còn chuẩn bị súng quân dụng, phương án chống trả và mạng lưới hỗ trợ để bọc lót cho nhau nhằm bỏ trốn sau khi gây án.
Nhưng phía sau súng đạn và m:a tú:y là một vấn đề khác đáng chú ý hơn: khoảng trống nhận thức pháp luật trong một bộ phận người trẻ.
Nhiều người vẫn nhầm lẫn giữa sự thủy chung với việc bất chấp đúng sai để bảo vệ người mình yêu. Trong khi đó, pháp luật có ranh giới rất rõ, tình cảm cá nhân không thể trở thành lý do để tiếp tay cho hành vi phạm tội. Tình yêu đích thực phải được xây dựng trên nền tảng của sự bình yên và thượng tôn pháp luật.
